Oan gia ngõ hẹp – Chương 23

Standard

Warning 1: có H!!! Đừng hỏi ta rate bao nhiêu, đọc xong sẽ biết!

Warning 2: trước khi bước vào, bỏ hết những vật có thể sử dụng làm vũ khí sát thương chủ nhà bên ngoài! Nào, giơ 2 tay lên *rờ rờ* => pass ^^!

Chương 23

Trong lúc ta còn đang bận xoay qua xoay lại, bỗng nghe thấy giọng nói khàn khàn ám muội của Lâm Nhiên vang lên bên tai: “Em còn ngọ nguậy nữa, tôi thực sự nhịn không nổi. . .”

Ta còn đang khó chịu, mơ hồ trợn mắt mở miệng hỏi: “A?”

Hắn hít sâu một hơi, nói: “Mặc kệ em. . .”

Chợt ta thấy phía dưới ngứa ngứa, có cái gì đó cưng cứng đang chọc vào ta, ta bực bội cong người lại nói: “Anh làm chi vậy? Tôi rất khó chịu a. . .”

Qua nửa ngày không thấy Lâm Nhiên trả lời, ta sốt ruột đẩy hắn ra, hắn lại đột nhiên trừng ta, vẻ mặt đỏ lên nói: “Đừng lộn xộn! Tôi không tìm được chỗ vào!”

Một câu nói của hắn đem ta vốn đang cực kì hỗn loạn rống cho thanh tỉnh, ta nhìn thân thể trống trơn của mình, lại nhìn nhìn hắn đương trần truồng nằm đè lên người ta, thực hận không thể tìm khối đậu hũ đâm đầu mà chết. Ta kháo! Không phải là cơm nước xong uống chút bia sao? Thế nào mà uống uống một hồi lại uống lên tới giường đây? Ta bình thường nhiều lắm là theo An công chúa nghiên cứu AV với GV, nhìn tuấn nam mỹ nữ trong phim mà chảy nước miếng thôi, thế nhưng muốn chính ta trình diễn một tuồng “trần trụi lăn lộn trên giường”. . . Ta thật đúng là nhất thời không thể tiếp thu!

Vì vậy ta liền giãy dụa thân thể cố sức xô Lâm Nhiên ra: “Anh mau đứng lên mau đứng lên. . . Tôi. . . A!”

Ngươi! Con bà nó, không phải ngươi tìm không được chỗ vào sao! Vì sao bây giờ ta đau như bị xẻo mất một miếng thịt a! Ta một bên nước mắt lưng tròng trừng Lâm Nhiên, một bên dùng sức co rụt người lại để mình có thể dễ chịu hơn một tí.

Lâm Nhiên bỗng ôn nhu cúi người xuống hôn môi ta, dịu dàng nói: “Ngoan, đừng nhúc nhích, anh sẽ nhẹ một chút.”

“Nhẹ một chút cái đầu anh! A a, đau chết mất, anh mau đi ra ngoài cho tôi!”

Hắn không nói lời nào, vẫn chỉ hôn ta, đem từng giọt nước mắt của ta nhẹ nhàng mà mút vào, sau đó ta cảm giác được hắn ở trong cơ thể ta bắt đầu di chuyển, mà cứ hắn hơi chút động đậy ta liền đau muốn chết, thầm nghĩ xuất một cước đá văng hắn ra, thế nhưng lại không dám dùng sức, ta khẽ động, mình liền đau, mà hắn bộ dáng lại rất là hưởng thụ a. . . Con bà nó, ông trời mau đánh một chưởng xuống đi! Coi như đánh chết ta đi!

Không lâu sau, hắn bắt đầu thở dốc, ôm chặt ta thầm thì vào bên tai ta: “Tôi sắp tới rồi.”

Không đợi ta phản ứng, hắn bắt đầu di chuyển mạnh mẽ hơn, đau đến mức ta lập tức ân cần thăm hỏi tổ tông ba đời nhà hắn, sau đó, trong thân thể cảm giác một trận nóng rực, Lâm Nhiên gục trên người ta nằm bất động. Đầu ta lại bắt đầu hỗn loạn, tác dụng của cồn triệt để phát huy, cả người vừa choáng váng lại mệt cộng thêm buồn ngủ, thế là ta nhanh chóng chìm vào giấc mộng…

Chờ tới lần thứ hai ta tỉnh lại, đã là sáng sớm hôm sau, ta trừng mắt nhìn lõa thể của mình với Lâm Nhiên ôm ấp cùng một chỗ, nhiều lần tự ám thị chính mình phải bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnh, thế nhưng bình tĩnh nửa ngày, ta vẫn là không bình tĩnh nổi! Con bà nó, đây là cái tình huống gì a! Ta thủ thân như ngọc hai mươi mấy nămn ( kỳ thực là không ai để ý ta ), không ngờ bởi vì một lần uống say liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ? !

Ta vừa mới khẽ động, Lâm Nhiên đã tỉnh, hai người vẫn duy trì tư thế như vậy mắt to trừng mắt nhỏ. Ta thực sự không biết nói cái gì, phỏng chừng hắn cũng thế. Chúng ta vốn chỉ là quan hệ đơn thuần giữa đại BOSS cùng viên chức nho nhỏ trong công ty, thế nhưng hôm nay bởi vì thế, chúng ta. . . Rốt cuộc là gì? Ham muốn nhất thời? 419? Thổ huyết. . .

Cũng không biết qua bao lâu, Lâm Nhiên đột nhiên đứng dậy nói: “Em đi tắm trước đi.”

Ta dùng sức lắc đầu: “Không cần, anh đi trước đi.”

Trong lúc Lâm Nhiên đương tắm, ta bắt đầu thần tốc điều động tất cả tế bào não của mình tự hỏi cái vấn đề rắc rối nhất mà từ lúc ta sinh ra đến bây giờ mới gặp qua, thế nhưng ta trời sinh đầu óc cấu tạo giản đơn một cách thần kỳ, mỗi lần gặp phải chuyện phức tạp, nơ ron đương nhiên sẽ không đủ xài, cho nên bất luận ta nghĩ như thế nào, cuối cùng đều cho ra một cái kết luận — tạm thời xem như cái gì cùng chưa từng phát sinh qua! Dù sao xã hội hiện tại cũng rất thoáng, chỉ cần ta không quan tâm, đường đường một thanh niên tài tuấn mà phụ nữ dâng lên tận cửa như Lâm Nhiên hẳn sẽ không để ý.

Nếu đã có chủ ý rồi, ta liền quyết tâm thực hiện. Thế nhưng nghe tiếng nước ào ào từ trong phòng tắm truyền ra, ta cũng không thể nào ngồi yên được, bèn vội vàng thu dọn đồ đạc của mình chuẩn bị về nhà. Vừa mới đứng dậy ta thiếu chút lại nằm bò ra giường, cả người vô lực, thắt lưng cực kì đau nhức, tựa như vừa chiến đấu một trận xong. Trách không được mỗi lần ta đi chạy bộ, An công chúa đều bảo ta, ngươi mỗi ngày vận động làm gì a, chờ sau này ngươi kết hôn có lão công rồi, mỗi ngày chỉ cần vận động trên giường cũng đủ tiêu trừ đám mỡ nhỏ nhoi của ngươi. Quả nhiên, vận động trên giường thật đúng là một loại hoạt động tiêu hao thể lực mà! = =

Ta cẩn thận mở cửa ra, rón ra rón rén đi vào trong phòng, kết quả rất không may mắn vừa ngẩng đầu liền đụng ngay An Hảo. Nàng cầm trong tay một mảnh bánh mì vẻ mặt hoài nghi nhìn ta nói: “Sao ngươi lại trở về sớm vậy?”

Ta nói: “À, ta đương nhiên về sớm rồi, không phải là muốn tăng ca sao. Là ta muốn chăm chỉ để đoạt hết tiền thưởng nha.”

Nàng rất hoài nghi đem ta từ đầu đến chân quan sát một phen, hỏi: “Ngươi về bằng cái gì?”

“Ngồi xe a.”

“Xe bus?”

“Đúng vậy.”

An Hảo đột nhiên vỗ bàn: “Dối trá! Xe bus từ nhà chúng ta đến đây một ngày chỉ có 2 chuyến, một chuyến buổi chiều một chuyến buổi tối, giờ này làm gì có xe nào? ! Còn không mau khai thật cho ta!”

Ta 囧, quên mất chuyện này, Vì vậy không thể làm gì khác hơn là cung khai: “Lâm Nhiên đón ta trở về.”

“. . . Sáng sớm hôm nay?”

“Đúng vậy. . .”

Nàng vỗ bàn: “Lại dối trá! rõ ràng chiều hôm qua hắn tới nhà ngươi! Lâm chim công nói buổi chiều hắn cùng Lâm Nhiên dùng cơm với ba mẹ của Lâm Nhiên, kết quả Lâm Nhiên vừa nói chuyện điện thoại với ta xong đã đi mất, không phải đi tìm ngươi thì là đi đâu? Mà ngươi điện thoại một đêm đều không liên lạc được, ta đã sớm hỏi qua ba mẹ ngươi, bọn họ nói ngươi buổi chiều hôm qua trở về công ty! Ngươi còn dám nói không phải theo Lâm Nhiên ra ngoài lêu lổng? !”

Ta thổ huyết. . . Nguyên lai ngươi là có chuẩn bị mà đến sao, chờ để bắt điểm yếu của ta sao. . .

“Cái kia. . .”

“Nhanh lên một chút thú tội cho ta! Thẳng thắn được khoan hồng, chống cự càng nghiêm minh!”

= =

“Ta, đó là. . . Khụ khụ, thì là. . .”

“Gì? Ngươi nói rõ một chút!”

Ta đấu tranh nửa ngày, nhắm mắt cắn môi, một bộ không sá gì mà nói: “Tối hôm qua ta ở nhà Lâm Nhiên!”

An Hảo sửng sốt, sau đó vẻ mặt sáng tỏ: “Ta đoán không sai mà! Sau đó sao?”

“Sau đó. . . Sau đó liền làm cơm cho hắn ăn, ăn xong rồi uống bia, uống uống một lát không biết thế nào mà lên giường rồi. . .”

“Phốc. . .” An Hảo một ngụm nước phun thẳng ra, chỉa vào người ta run rẩy nói: “Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi cứ như thế để hắn ăn sống nuốt tươi? !”

Ta không biết nói gì hơn, gật đầu.

An Hảo trừng mắt ta, trừng nửa ngày, cuối cùng hốt hoảng vỗ vai ta nói: “Trời ơi, thói đời ngày nay. . . Dĩ nhiên ngay cả Phương Nam Nhân ngươi, sản phẩm loại ba cũng có thể bắt đưuợc một cực phẩm như thế. . . Phương Nam Nhân, ngươi đã sáng tạo một kỳ tích a. . . Không có việc gì, không cần lo lắng, chỉ cần công phu thâm hậu thì “nhất nhật phu thê bách nhật ân” (1)! Ngươi phải nắm chặt cơ hội này, lập tức thuê khách sạn 6 sao này ở trọ dài hạn cho ta!”

Ta thổ huyết, An công chúa, ngươi khen ta hay châm chọc ta đây!

Ta suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: “An Hảo quên đi, ngươi tưởng nhân gia đường đường là một người tiền đồ vô hạn, thanh niên tài tuấn, bên người mỹ nữ như mây, sao có thể coi trọng một cọng cỏ xanh rau dại như ta đây. Cho nên a, ta cũng không muốn giống hắn. Tạm thời coi như ta chạy theo mô đen 419 một lần đi.”

An Hảo vung cánh tay vẻ mặt đỏ bừng nói: “Phương Nam Nhân, không thể không có chí khí như thế nha! Không chừng hắn mỗi ngày nhìn thịt cá phiền chán rồi, bây giờ thích ăn chay à!”

-_-||| ăn chay cái rắm. . . Tối hôm qua cứ như là khai trai (2). . .

Chúng ta đang thảo luận nhiệt liệt, đột nhiên chuông cửa vang lên. An Hảo một bên lầm bầm “Ai vậy a, sáng sớm đã quấy rầy”, một bên ra mở cửa, cửa vừa mới mở ra, nàng lập tức xoay người quẳng cho ta một nụ cười quỷ dị  không gì sánh được, sau đó dùng tốc độ ánh sáng chộp lấy túi xách nói: “Ta còn có việc gấp, ta đi trước” hấp tấp chạy ra khỏi nhà.

Ta thăm dò nhìn người ngoài cửa, lập tức theo bản năng làm bộ không phát hiện hắn trốn vào trong phòng. Thế nhưng người nào đó không để cho ta có cơ hội này, hắn rất tự nhiên vào phòng sau đó ngông nghênh ngồi xuống sô pha, nói: “Lại đây, ngồi nói chuyện đi.”

Ta suy nghĩ một chút, nói: “Tôi còn chưa có tắm, trên người có chút khó chịu, anh đợi một chút nhé.” Sau đó liền cấp tốc lấy quần áo chui vào phòng tắm.

Một bên tắm ta một bên bắt đầu suy nghĩ lời kịch để lát nữa làm sao ứng phó với hắn. Đợi đến lúc Lâm Nhiên gõ cửa hỏi ta: “Em tính cả ngày ở bên trong đó sao?” ta mới lò dò bước ra.

Ta tâm tình tốt lên, vừa mới dự định khí thế ngất trời mở miệng nói “Yên tâm tôi sẽ không muốn anh phải chịu trách nhiệm, anh cũng đừng muốn tôi phụ trách, chúng ta coi như cái gì cũng chưa từng phát sinh qua”, Lâm Nhiên đột nhiên cũng rất lớn lối vung tay lên: “Làm gì ăn đi, tôi đói bụng.”

= =

Vì vậy ta không thể làm gì khác hơn là đem câu nói trong họng nuốt xuống, cấp tốc xào nấu ra một đĩa thức ăn một bát canh, một bên nhìn hắn ưu nhã ăn cơm, một bên tự cổ vũ mình, chuẩn bị hồi lâu rốt cuộc cố lấy dũng khí nói: “Lâm tổng tôi hiểu rõ, tôi sẽ không quấn quít lấy ngài muốn ngài phụ trách, tôi sẽ làm như cái gì cũng không có phát sinh qua, tôi. . .”

Hắn đem thức ăn đẩy tới trước mặt ta: “Ăn.”

= =

Ta phiền muộn cầm lấy đũa gắp một miếng thức ăn, nhanh như vậy liền thống nhất tư tưởng rồi a, không thể để ta nói xong sao, uổng công ta còn chuẩn bị nhiều như vậy để nói đâu!

“Cho rằng chưa phát sinh qua?” Lâm Nhiên đột nhiên mở miệng hỏi.

Ta gật đầu: “Ừ, đúng vậy.”

Lâm Nhiên “hừ” một tiếng, lườm ta: “Ăn người ta sạch trơn (3) đã muốn chạy? Đậu hũ của tôi tiện nghi như vậy sao? !”

Phốc. . . một ngụm cơm trong miệng ta toàn bộ phun tới.

“Rõ ràng là tôi bị anh ăn sạch sẽ mới đúng chớ. . .”

“Hừ, dù sao em cũng phải phụ trách tôi!”

Ta 囧. Sao ta nghĩ hai chúng ta hình như có điểm đóng ngược vai a. Ta suy nghĩ một chút, nói: “Thế nhưng, ngài xem ngài cũng không thích tôi, chúng ta cùng một chỗ cũng không thú vị gì đúng không?”

Lâm Nhiên nghiêng nghiêng liếc ta: “Tôi cũng chưa nói qua ghét em.”

= =

“Thế nhưng, anh xem anh là một lão ngũ hột xoàn kim cương, anh tuấn tiêu sái lại nhiều tiền, tôi ưu điểm gì cũng không có, đứng cạnh anh chỉ làm giảm giá trị của anh thôi.”

“Không có việc gì, tôi thích người khác làm nền cho tôi.”

= =

“Vậy anh nói xem rốt cuộc tôi có chỗ nào tốt, để anh không phụ trách tôi không được!”

Hắn vuốt cằm suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng nói: “Ừm, em tương đối mộc mạc.”

Ta vội vàng lắc đầu xua tay: “Không không không, tôi tuyệt đối không giản dị mộc mạc, tôi kỳ thực đặc biệt thích hư vinh, cũng cực kỳ thích người khác khen tôi đẹp, khen tôi nữ tính, khen tôi là phụ nữ tài ba!”

Hắn trầm mặc trong chốc lát, cuối cùng phun ra một câu: “Em à, trời đã sáng rồi, mau tỉnh lại đi.”

Ta nổi giận: “Lâm Nhiên anh. . .”

Ta nói còn chưa nói xong, Lâm Nhiên lại đột nhiên ôm lấy bao tử vẻ mặt thống khổ chỉa vào người ta phẫn hận nói: “Phương Nam! Độc ác nhất trên đời là tâm địa đàn bà a! Em có muốn bội tình bạc nghĩa cũng không cần phải hạ độc hại chết tôi như vậy chớ!”

Chú thích:

(1) Nguyên văn ”一日夫妻百日恩” – nhất nhật phu thê bách nhật ân: một ngày làm vợ chồng, trăm ngày tình nghĩ (ta dịch thô kinh khủng ==”)

(2) Nguyên văn “开荤” – khai trai: tín đồ Phật giáo hoặc tín đồ của các tôn giáo khác bắt đầu ăn mặn, sau khi hết kỳ ăn chay (Lạc Việt)

(3) Nguyên văn “吃干抹净” – cật kiền mạt tịnh: ăn khô chùi sạch??? Quá tệ, ai có câu nào hay bẩu ta với nhé ^^!

45 responses »

  1. thanks nàng nhìu nha
    hi hi hi
    bó tay với a c này rồi
    a LN cũng trơ thật a
    ps: 1 ta thấy có thể để là “một ngày ân ái, trăm năm mặn nồng”, có được không nàng.

  2. Đúng là phải nên có một cái warn 3 thật: chống chỉ định với việc vừa đọc truyện vừa ăn hoặc uống một cái gì đó không thì hỏng máy tính hết.Thank nàng nhiều lắm

  3. e hèm, mãi h mới mò lên được nhưng mờ cảnh H ko có hot như ta nghĩ ><
    đọc mấy câu đối đáp của Lâm ca làm ta liên tưởng đến anh Trang Hôn Hiểu trong Láng giềng hắc ám, hé hé =))

  4. bó tay lun, ăn sạch sẽ người ta vậy mà nằng nặc đòi người ta chịu trách nghiệm chứ, sao ngược ngạo quá trùi lun ^^ he he thanks ss nhìu ^^

  5. Oa, đợi mãi TVE mà không có chương mới, em cứ tưởng ss ôn thi rồi, ai dè quên mất bên đó đang refesh lại!
    hay quá cơ!
    Cứ như em đang đọc sập bẫy rồi! ấy. Nhưng trong này cảm thấy tình cảm của Lâm Tổng nhiều hơn!

  6. oa. lâu lắm mới ghé thăm nàng đc a
    ta mới bị sốt phát ban xong
    hix. và vẫn còn di chứng a
    đau khổ~ing
    tr càng ngày càng hay
    thanks nàng nhé
    chuẩn bị thi rồi. chúc nàng thi tốt
    tháng 6 ta cả đi lâm sàng, trực đêm, ôn thi và thi a. T__________T

  7. ss oj, ss đã hại chết e ru2j huhu
    ss ko thông báo là ko dc uống nước huhu e pị sạc nước quá chờj huhu
    ss fảj chịu trách nhiệm huhu *ta chấm chấm nước miếng hehe*

  8. tks nàng nha, đúng là ko chịu được anh chị này nha, :)) :)) ko vào đc, ôi mẹ ơi, em thích lắm ý, tks nàng nhiều , nhờ nàng chứ ko thì truyện này bị mai một thì đúng là tổn thất nhớn của nhân loại nha, * giật đầu cảm tạ nàng*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s